Archive

Archive for the ‘Chăm sóc bé’ Category

Lượng nước cần cho bé theo độ tuổi

September 20, 2012 Leave a comment

Lượng nước cần cho bé theo độ tuổi

 

Mỗi độ tuổi, cơ thể bé cần hấp thụ một lượng nước khác nhau. Cha mẹ cần lưu ý cho bé uống đủ nước vì nếu dư hoặc thiếu nước đều ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của trẻ.

 

Bác sĩ Hồng Hạnh cho biết lượng nước đủ cho bé phân theo từng độ tuổi như sau:

Bé dưới 6 tháng tuổi

Ở tuổi này thận trẻ còn yếu. Nếu trong một ngày, cha mẹ cho bé uống quá nhiều nước hoặc do khi pha sữa không làm theo hướng dẫn về tỷ lệ nước và sữa (sữa pha quá loãng khiến lượng nước mà bé hấp thụ quá nhiều) thì phần nước dư thừa ấy bị tích lại trong cơ thể và trong máu. Hệ quả khiến lượng natri trong máu hạ thấp và dẫn đến ngộ độc nước, ảnh hưởng đến hoạt động của não.

Ảnh minh họa: SKĐS.
Ảnh minh họa: SKĐS.

Vì thế bé dưới 6 tháng tuổi chỉ cần bú sữa mẹ là đủ, bởi trong sữa đã bao gồm lượng dinh dưỡng và nước cần thiết cho bé. Nhiều mẹ mỗi lần cho con ăn sữa xong lại cho bé uống thêm rất nhiều nước khiến các bé đi tiểu nhiều và lượng natri đồng thời bị mất đi. Trong khi đó, mất nhiều natri sẽ ảnh hưởng đến hoạt động của não. Điều này dẫn đến các triệu chứng ngộ độc nước giai đoạn đầu như khó chịu (buồn ngủ, thân nhiệt hạ thấp, phù mặt…); nặng hơn còn có thể dẫn đến chuột rút, co giật, ngất lịm.

Bé từ 6 tháng tới một tuổi

Nhu cầu nước lọc của bé lúc này là khoảng 200 đến 300 ml mỗi ngày. Ở giai đoạn này, lượng nước trong khi bé bú vẫn đủ, chỉ cần bổ sung thêm một chút nước lọc là được. Tùy thuộc vào loại thức ăn của bé là thực thẩm tương đối khô thì có thể tăng thêm lượng nước bổ sung.

Sau mỗi lần ăn xong, cho bé uống thêm khoảng 2 thìa con nước lọc, mỗi lần nhiều nhất khoảng 15 đến 30 ml. Như thế vừa giúp làm sạch khoang miệng cho bé vừa tốt cho vị giác thời kỳ đầu.

Bé trên một tuổi

Lượng nước uống tùy thuộc vào nhu cầu của bé, nhất là sau một tuổi bé có thể tự cầm cốc. Mẹ có thể rèn luyện cho bé thói quen uống nước. Không nên đợi tới khi bé cảm thấy khát rồi mới uống vì như vậy là đã bị thiếu nước.

Mặt khác, có thể dựa vào cân nặng của bé để xác định lượng nước cần cho cơ thể bé.

Cụ thể lượng nước cần trong ngày theo cân nặng như sau:

– Cân nặng 4,5 kg cần 425 ml.

– 5 kg cần 510 ml

– 6,3 kg cần 595 ml.

– 7,2 kg cần 680 ml.

– 8,1 kg cần 765 ml.

– 8,5 kg cần 850 ml.

– 9 kg cần 935 ml.

– 10,9 kg cần 992 ml.

– 11,8 kg cần 1020 ml.

– 12,7 kg cần 1077 ml.

– 13,6 kg cần 1105 ml.

Cách nhận biết bé đã uống đủ nước

Các mẹ nên căn cứ vào màu sắc nước tiểu của bé để kiểm tra lượng nước uống đủ hay thiếu. Nước tiểu gần như trắng trong đến màu vàng nhạt là tốt, còn nước tiểu màu vàng cam sậm là thiếu nước.

Theo Sức khỏe và Đời sống

Advertisements

Mẹ Pháp dạy con ‘hoãn sung sướng lại’

February 17, 2012 Leave a comment

 

Nguồn: http://www.vietnamnet.vn/vn/giao-duc/60229/me-phap-day-con–hoan-sung-suong-lai-.html

Kỹ năng đầu tiên mà mẹ Pháp dạy các các con mình đó chính là phải biết cách chờ đợi.

Bài học “đội gạt tàn”

Theo Pamela, các bà mẹ Mỹ thường có xu hướng vội vã đáp ứng những yêu cầu của con cái họ. Hoặc nếu không, chỉ chỉ cần lũ trẻ giở chiêu thức muôn thuở của chúng là hét toáng lên, khóc lóc, ăn vạ là thì cuối cùng người lớn cũng phải nhanh chóng đầu hàng.

Nhưng các bà mẹ Pháp không như vậy. Họ nghĩ rằng, trẻ con chưa đủ nhận thức để biết những gì chúng muốn có thật sự cần thiết hay không. Vậy thì tại sao người lớn lại phải đáp ứng những đòi hỏi mà đôi khi chúng ta biết là rất vô lý đó?.

Hơn thế nữa, một trong những bài học đầu tiên mà người Pháp muốn dạy cho con cái họ, đó là phải biết chờ đợi.

Đây được coi là chìa khóa quan trọng nhất trong phương pháp dạy con của các bà mẹ Pháp. Bài học này được áp dụng từ ngay khi con họ mới chào đời. Một khi đứa trẻ đã được đăt xuống nôi để ngủ, nếu chúng tỉnh giấc và quấy khóc, bố mẹ chúng sẽ không bao giờ bế lên và ru lần thứ hai.

Họ làm như vậy để những đứa bé học được cách tự ngủ lại. Đấy là lí do mà hầu hết những trẻ sơ sinh ở độ tuổi từ hai đến ba tháng trở lên mà Pamela được biết đến trong những gia đình người Pháp đều ngoan ngoãn ngủ suốt đêm.

Về mặt ăn uống cũng vậy, mẹ Pháp quy định rõ với các con mình rằng chỉ được ăn ba bữa chính và một bữa ăn nhẹ vào những thời cố định trong ngày. Bởi vậy, trong khi những đứa trẻ Mỹ suốt ngày đòi ăn vặt thì trẻ con Pháp luôn chờ đến bữa mới ăn.

Điều đó giải thích vì sao Pamela chứng kiến những đứa trẻ tầm tuổi con gái cô luôn ngồi kiên nhẫn trên bàn ăn, đợi từng món được dọn ra, trong khi con cô thì không thể ngồi im đến một phút.

Thậm chí, để cho bọn trẻ học được cách chờ đợi và rèn luyện tính nhẫn nại, nhiều gia đình Pháp còn áp dụng bài học hết sức cứng rắn và nghiêm ngặt. Đó là bắt con cái họ phải đội gàn tàn thuốc trên đầu một giờ mỗi ngày.

Bài kiểm tra kẹo ngọt

Delphine, một người bạn Pháp của Pamela nói rằng, cô chưa bao giờ vạch ra các phương thức cụ thể để dạy các con mình học cách chờ đợi. Tuy nhiên, chính những nguyên tắc trong cuộc sống hàng ngày mà cô yêu cầu lũ trẻ phải tuân theo đã giúp chúng học được bài học đó.

Delphine kể một ví dụ đơn giản là thỉnh thoảng cô mua kẹo cho con gái mình, Pauline. Thế nhưng, Pauline sẽ không được phép ăn những chiếc kẹo đó cho đến đúng bữa ăn nhẹ được quy định trong ngày là khoảng bốn giờ chiều.

Mặc dù điều đó có nghĩa là, đôi khi con bé sẽ phải đợi rất nhiều giờ liền. Và chỉ cần như vậy, Delphine nghĩ rằng mình đã dạy được con cách làm thế nào để… hoãn cái sự sung sướng đó lại.

Trong khi Pamela và Delphine vẫn đang mải câu chuyện thì cô bé Pauline chạy tới, cố gắng ngắt lời mẹ để nói điều gì đó. Pamela thấy cô bạn mình quay sang nói với con gái: “Hãy đợi chỉ hai phút nữa thôi, bé con của mẹ. Mẹ đang nói chuyện mà”.

Pamela đã bị ấn tượng bởi cách nói vừa thể hiện sự ôn tồn, lịch sự, lại vừa cứng rắn của Delphine. Thậm chí, nó vẫn hàm chứa sự ngọt ngào và cả sự tin tưởng gần như là chắc chắn rằng con gái cô sẽ nghe lời và chấp nhận chờ đợi một cách đương nhiên.

Delphine cũng chia sẻ rằng cô luôn chú ý dạy con cách tự chơi một mình. Bởi điều đó sẽ giúp chúng học được cách tự làm cho mình cảm thấy hạnh phúc, mà không phải chờ đợi, hay đỏi hỏi từ bố mẹ.

Để đánh giá về khả năng chờ đợi của trẻ, từ cuối những năm 60, giáo sư tâm lý học Mischel đã làm một thí nghiệm nổi tiếng mang tên “bài kiểm tra kẹo ngọt”. Ông đưa một đứa trẻ khoảng bốn, năm tuổi vào phòng, nơi có một viên kẹo dẻo đặt trên bàn.

Sau đó, ông nói với đứa trẻ rằng ông sẽ ra ngoài một lát, nếu trong thời gian này, đứa trẻ không ăn viên kẹo này thì khi quay lại, ông sẽ thưởng nó thêm hai viên nữa. Còn nếu nó ăn ngay cái trên bàn, thì nó sẽ chỉ được ăn duy nhất chiếc đó thôi.

Kết quả cho thấy, hầu hết những đứa trẻ chỉ đợi được khoảng ba mươi giây. Và trong ba đứa thì mới có một đứa đợi được suốt mười lăm phút người lớn ra ngoài. Và thủ thuật để chúng vượt qua cám dỗ là tự làm xao lãng mình khỏi viên kẹo trên bàn.

Đến giữa những năm 80, ông Mischel và các đồng nghiệp còn phát hiện thêm rằng những người có khả năng chờ đợi và trì hoãn sự ham muốn thường có khả năng tập trung tốt hơn, lý trí hơn và không có xu hướng bị thất vọng hay suy sụp mỗi khi bị áp lực, stress.

Ông Mischel chưa làm thí nghiệm này ở Pháp, tuy nhiên, sau một thời gian dài quan sát lũ trẻ ở đây, ông đã rất ngạc nhiên về sự khác biệt giữa trẻ Mỹ và trẻ Pháp.

Phải chăng, nhưng phương thức mà các bậc phụ huynh Pháp đang thực hiện là dạy bọn trẻ kìm hãm sự sung sướng lại đã giúp chúng luôn giữ được sự điềm tĩnh và có sức bật hơn (khả năng phục hồi nhanh về tinh thần, không hay chán nản). Trong khi đó, khả năng kìm chế của trẻ Mỹ ngày càng trở nên khó khăn. Chúng luôn muốn được đáp ứng ngay và nếu không có được, thường rất dễ bị suy sụp, stress.

(còn tiếp…)

Sinh Phạm (tổng hợp)

Dạy con kiểu Pháp: Tại sao trẻ ngoan hơn?

February 17, 2012 Leave a comment

Nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/59898/day-con-kieu-phap–tai-sao-tre-ngoan-hon-.html

Sau khi sinh, phụ nữ Pháp không dành toàn bộ thời gian để chăm con, bởi họ nghĩ rằng, đó là lúc họ cần “tút” lại cơ thể và đặc biệt là chăm sóc đời sống tình dục của mình.

 


Pamela và 3 đứa con của mình

Có con ư, chuyện nhỏ!

Pamela dần nhận ra sự khác biệt đầu tiên giữa mẹ Pháp và mẹ Mỹ qua một nghiên cứu của đại học Princeton.

Nghiên cứu này so sánh kinh nghiệm chăm sóc trẻ của các bà mẹ có hoàn cảnh tương tự nhau tại hai thành phố Columbus (Mỹ) và Rennes (Pháp).Kết quả cho thấy mức độ mệt mỏi vì con cái của các bà mẹ Mỹ cao gần gấp hai lần so với mẹ Pháp.

Thậm chí, theo một nghiên cứu khác thì những bà mẹ công sở ở Texas cho rằng thà phải ở nhà làm công việc nội trợ còn dễ chịu hơn chăm sóc lũ trẻ.

Sau khi tìm hiểu thêm, Pamela nhận thấy rằng các bà mẹ của hai nước khác nhau ngay trong quan điểm về chuyện có con. Trong khi mẹ Mỹ coi đó là một sự kiện lớn, không ngừng lo lắng về việc chuẩn bị cho sự xuất hiện của một đứa trẻ thì mẹ Pháp lại coi việc đó là hết sức bình thường. Đến ngày sinh, họ vẫn thấy rất bình thản và nhún vai cho rằng: Chuyện gì đến sẽ đến. Nếu có gì không may xảy ra, chúng ta vẫn có thể có em bé khác nữa cơ mà.

Bản thân các ông bố Pháp cũng chẳng bao giờ nhặng xị lên khi nghe tin vợ sinh. Nếu trên tivi có một trận bóng đá, thì họ sẽ ở nhà xem thay vì chạy vội vào viện. Và dường như, chính sự bình thản này đã được truyền vào những đứa trẻ từ khi chúng ở trong bụng mẹ.

Bởi vậy, người Pháp không bị ám ảnh chuyện con cái. Quan điểm của họ rất rõ ràng rằng: Họ sẽ không đánh mất cuộc sống của chính mình chỉ vì nghĩa vụ làm cha mẹ.

Khi Pamela than thở với một người bạn Pháp về việc con mình quấy khóc suốt đêm, cô đã được chia sẻ rằng: “Các bà mẹ Pháp thường không cho con bú, vì điều đó sẽ làm xấu vòng một của họ.

Thế nên tôi thường cho một chút xíu rượu cô nhắc (cognac) vào bình sữa. Và … alê hấp, thế là xong, con bé ngủ một mạch tới sáng. Còn nếu nó vẫn bị tỉnh dậy giữa chừng, thì mình chỉ cần… bịt lỗ tai lại.”

Sau khi sinh, phụ nữ Pháp không dành toàn bộ thời gian để chăm con, bởi họ nghĩ rằng, đó là lúc họ cần tút tát lại cơ thể và đặc biệt là chăm sóc đời sống tình dục của mình. Đây cũng là lý do tại sao các bà mẹ Pháp thường thuê người trông hoặc gửi con đi nhà trẻ từ rất sớm.

Họ cho rằng, làm cha mẹ tốt không có nghĩa là phải thường xuyên phục dịch con cái của mình. Có lẽ vì vậy, người mẹ Pháp lúc nào cũng chỉn chu, sang trọng. Không bao giờ chúng ta thấy cảnh họ phải tất tả vì lũ trẻ.

Để con cái tự phát triển

Thực ra, các bà mẹ Pháp không hoàn toàn để mặc con cái mình. Họ giải thích rằng, họ không muốn lúc nào cũng bao bọc con cái, biến chúng thành những con thú nhồi bông. Họ hướng cho bọn trẻ tự do phát triển. Như vậy sẽ đỡ mệt mỏi cho bố mẹ, mà lại tốt hơn cho con cái.


Bìa cuốn sách của Pamela

Các bậc cha mẹ Pháp ít khi an ủi, dỗ dành con mình. Một ví dụ cụ thể mà Pamela đưa ra là khi con gái của cô gặp ác mộng, cô đã lao ngay tới vỗ về, cưng nựng con bé. Trong khi đó, rơi vào một hoàn cảnh tương tự, bà mẹ Pháp sẽ bình tĩnh nói với con mình rằng: Cuộc sống này là thế đấy. Rồi con sẽ gặp nhiều chuyện kinh khủng hơn nhiều. Và kết quả là, những đứa trẻ Pháp rất dễ chấp nhận và thích nghi với những điều tồi tệ của cuộc sống.

Phụ nữ Pháp vẫn rất quan tâm tới con cái. Họ biết rõ về các chứng bệnh trẻ nhỏ thường gặp và có biện pháp phòng tránh hợp lý. Họ không tỏ ra quá hoảng sợ, lo lắng về tình hình sức khoẻ của con mình. Sự bình tĩnh này giúp họ thoải mái hơn và tạo cho con cái sự tự lập.

Một so sánh khác là trong khi cha mẹ Mỹ thường có xu hướng ca ngợi, để khuyến khích con mình mỗi khi chúng làm được điều gì đó, dù chỉ là rất nhỏ, thì mẹ Pháp lại bình thường hoá những chuyện đó. Thậm chí, khi đứa trẻ khoe một bức tranh vừa mới vẽ, họ có thể cười nhạo và đùa rằng: Còn lâu mới được bằng Picasso!

Mẹ Mỹ luôn mong muốn con mình phải được học nhiều, biết nhiều. Còn mẹ Pháp không quá chú trọng đến chuyện đó. Họ không khuyến khích con cái đọc sách trước khi lên sáu tuổi. Thay vào đó, họ để trẻ tự do phát triển trí não với những trò chơi thông minh, phù hợp lứa tuổi. Họ luôn nhiệt tình khi nói chuyện với con và dạy chúng nhận biết thế giới xung quanh.

Giải thích về sự khác biệt này, Pamela cho rằng người Pháp có được sự bình thản đó là vì đất nước họ có nhữg dịch vụ công hết sức ưu việt. Phụ huynh Pháp không phải lo trả tiền cho giáo dục mầm non, không phải lo lắng về bảo hiểm y tế hoặc các khoản tiết kiệm trang trải cho chuyện học hành.

Thậm chí nhiều người còn được nhận tiền hàng tháng để khuyến khích có con cái. Thế nên, so với các nước châu Âu, một khu vực có rất nhiều cặp vợ chồng sợ đẻ, thì tỷ lệ sinh của nước Pháp vẫn cao thứ 2, sau Ailen.

Trong khi đó, ở Mỹ, do khoảng cách giàu nghèo lớn nên lúc nào các bậc cha mẹ cũng muốn con cái mình trở thành người ưu tú. Hơn nữa, họ cho rằng xã hội có quá nhiều mối nguy hiểm, nên luôn thấy bất an và nghĩ rằng cần phải bảo vệ, che chở con cái mình. Chính những kỳ vọng và lo lắng thái quá đó làm cha mẹ Mỹ thấy mệt mỏi, căng thẳng.

Tuy nhiên, đây không hẳn là lý do chính. Bởi lẽ, ở Pháp dù người giàu hay người nghèo, ở thành phố hay tỉnh lẻ thì các bậc phụ huynh vẫn có rất nhiều điểm tương đồng trong cách dạy con. Thế nên Pamela kết luận rằng: Các bà mẹ Mỹ chỉ tự quan trọng hoá vấn đề rồi tự làm khổ mình. Và việc họ mệt mỏi vì con là điều không thể tránh khỏi.

Sinh Phạm (tổng hợp)

Mẹ Muối Mè: Ăn dặm theo phương pháp Baby Led Weaning

February 14, 2012 Leave a comment

 

Nguồn: http://khaitam.wordpress.com/2012/02/12/m%E1%BA%B9-mu%E1%BB%91i-me-an-d%E1%BA%B7m-theo-ph%C6%B0%C6%A1ng-phap-baby-led-weaning/

 

Bài được chia sẻ bởi Mẹ Muối Mè.

(Chờ thêm những công thức, thực đơn cháo, soup, cơm ngon của Mè nhé! ;) , khi  nào em rảnh)

Được một người chị mà em rất quý mến dù chưa hề gặp mặt, là mẹ Rùa, tin tưởng hỏi về kinh nghiệm cho con ăn dặm theo PP. Baby Led Weaning (BLW), em mạo muội lấy lại bài viết trước đây của em để chia sẻ cùng các chị em đang muốn tìm hiểu về pp này. Em cũng không có nhiều kinh nghiệm và hiểu biết (tiếng Anh của em vốn rất tệ).

PP này em được một người chị hiện sống ở Đức – mẹ Tép – hướng dẫn rất nhiệt tình. Em áp dụng cho Mè khi con được 5,5 tháng.

Đây là bài viết của em – vào thời điểm Muối Mè của em được hơn 7 tháng tuổi:

“Nếu em bé vẫn đang phát triển tốt dù chỉ bú mẹ thì hãy đợi con đủ 6 tháng hãy cho ăn dặm. Nếu bé ko lên gr nào thì có thể bắt đầu từ 5,5 tháng. Khi nào con ngồi được (có hỗ trợ) thì có thể tập con ăn dặm. Bà con cô bác có thể sắm cho con cái ghế ăn (đơn giản, ko đồ chơi gì gắn xung quanh ráo), nếu cả nhà ngồi ăn ở bàn thì sắm ghế cao cho con, để con ngồi cùng gia đình.

Pp BLW rất đơn giản: con cùng ăn với bố mẹ, con tự ăn, ko cần ai đút, ko có ai phải làm hề dỗ con ăn, con ăn được bao nhiêu thì ăn tùy hỉ, ko ép. Vì nguồn dinh dưỡng chủ yếu của con lúc này là sữa mẹ, ko phải từ ăn dặm.

Tới bữa ăn, nếu là món luộc, thời gian đầu có thể luộc cho con lâu hơn chút (gắp phần của cả nhà ra trước). Rau dễ tập là bông cải, bí xanh (cắt khúc vừa tay), bí đỏ, bí ngòi… Thịt gà luộc mềm phần đùi, bỏ da. Lúc đầu có thể xé miếng cho con cầm, sau khi con quen thì đưa cả đùi (Mè chỉ cầm miếng xé có 1 lần, sau đó cầm đùi xơi luôn). Cá rất dễ nát, nên gỡ theo thớ cho con. Có thể lăn cá qua chút bột bắp và chiên nhanh với chút dầu olive cho con ăn. Cơm nắm cho con 1 cục để con gặm. Thật ra cách chế biến, các chị cứ nhìn con mà đoán ý, để nấu phù hợp cho con giai đoạn đầu này, vì có bé tập nhai rất nhanh, có bé cần thời gian lâu hơn để quen.

*Ko để quá nhiều món trước mặt con làm con phân tâm. Nó sẽ dồm ngó ngay món mẹ vừa để xuống, và tèn ten… có mới nới cũ ngay!

Ko cần chén bát lúc này, cứ lau sạch mặt bàn và cho thức ăn lên đó (Mè mà thấy chén đĩa xanh đỏ đẹp mắt thì nó chỉ gặm chén đĩa, mặc kệ thức ăn).

Ko giúp con đưa thức ăn vô miệng, để con tự tập luyện. Bố mẹ có thể làm mẫu cho con nhìn mà bắt chước.

Ko dồm lom lom con ăn, đừng tỏ vẻ chú ý tới con, mọi ng cứ ăn uống bình thường, chỉ cần có ai đó ngồi cạnh con để xử lý nếu có gì xảy ra là đủ.

Khi con hóc, nghẹn, ko la hoảng (con sẽ sợ hãi -> nguy hiểm hơn), bình tĩnh vỗ lưng con.

Trước khi bắt đầu tập con ăn BLW, nên cho con bú no khoảng 2h. Con sẽ ko quá đói dẫn đến cáu kỉnh, mất kiên nhẫn khi chưa cầm được thức ăn.

Nếu con ko chịu ngồi vào ghế, hay khóc lóc, thì ngưng tập!

Thời gian đầu con sẽ ko chịu ngồi lâu, sẽ chỉ chơi 5-10’ là đòi ra. Nhưng sau vài tuần, con sẽ ngồi ăn từ đầu chí cuối (như Mè, ngồi xơi trước bố mẹ 30’ mà bố mẹ ăn xong nó vẫn ngồi nhâm nhi tráng miệng, oa!).

Ăn bột, cháo: con tập nuốt trước khi tập nhai.

Ăn bốc (BLW): con tập nhai trước khi tập nuốt.

Mè của mình đã ọe (ko ói) 4 lần liên tục trong 1 buổi chiều ăn lê. Nhưng sau khi ọe ra cục lê bự (vì ham ăn quá ạ) thì nó vẫn tỉnh bơ cầm lên ăn tiếp dù khóe mắt đỏ hoe vẫn đọng nước vì nghẹn. Nếu con vẫn tiếp tục ăn thì để con ăn, nếu con hoảng sợ, ói, thì ngưng, vài ngày sau thử lại. Mè chỉ sau vài ngày đầu ọe, con đã biết nuốt miếng nhỏ, chọn miếng nhỏ, cục nào to thì nhè ra. Nếu ko cho con tập thì con sẽ ko thể biết được, ai đút gì ăn nấy, đút nhiêu ăn nhiêu, sẽ chỉ nuốt chửng mãi tới lớn (lớn chừng nào thì… mình hem biết).

PP này gọi là baby leads nên để con tự quyết định con ăn gì. Tới bữa mình cho Mè cục cơm, vài cái rau, miếng cá hay miếng thịt. Con chọn cái gì con muốn ăn. Tới chán chê thì cho ăn tráng miệng. Có thứ ban đầu con chê, ko thèm ăn; nhưng sau một thời gian mẹ vẫn cứ bày ra đó, thì con lại ăn.

Thời gian đầu, con chỉ gặm mút chút đỉnh, suốt 2 tuần đầu mới tập, Mè quăng tất cả, ko biết đưa lên miệng ăn. Nhưng càng về sau con có thể cắn, nhai, nuốt những mẩu thức ăn bé, mềm. Với thức ăn to, dai, con sẽ mút nước và nhả bã. Riêng canh thì mẹ có thể đút cho con ăn.

Để biết con bú/ăn có đủ ko, mỗi ngày con thải ra 4-5 cái tã nặng là đủ. Con ko mập mạp nhưng lên kg đều (dù chỉ vài lạng), chơi đùa vui vẻ, ko bệnh tật, là con khỏe mạnh.

Mặt lợi của pp này:

– Mè sử dụng tay khéo hơn, cầm gọn hơn, ko còn rớt lên rớt xuống, cũng ko còn quăng ném thức ăn nữa. Con biết đổi từ tay này sang tay kia, chuyển thức ăn qua lại giữa hai tay. Biết nhón những mẩu thức ăn bé xíu, đưa chính xác vô miệng.

– Sử dụng hai tay như một: tay nào giờ cũng cầm thức ăn gọn hơ.

– Con đã có phản xạ nhai và nhai tốt. Giờ cả khi mẹ trộn trái bơ với sữa mẹ đút cho con ăn thì con cũng nhai nhai trong khi trước đây con chỉ nuốt chửng.

– Con biết mút những thứ con chưa nhai được để nuốt như thịt.

– Con thưởng thức bữa ăn cùng bố mẹ nên con rất thích thú, và quen với việc ngồi trên ghế ăn. Ko có chuyện vừa ăn vừa coi TV, dỗ dành, đi rong… Càng ngày con càng tiến bộ, khéo léo hơn. Từ 7 tháng có thể tập con uống nước bằng ly, bằng ống hút và dùng muỗng. Cho con cái muỗng để chơi, và tập xúc dần dần.

– Mẹ đỡ phải chuẩn bị thức ăn riêng cho con. Khi nấu cơm, có thể cho củ khoai, hay ít rau vào hấp cùng. Nấu món gì cho cả nhà thì múc phần con ra rồi hãy nêm nếm. Nếu nhà ăn món kho, thì hấp riêng cho con món gì đó. Nhờ nấu cho Mè ăn cùng mà nhà Mè ăn ít dầu mỡ hẳn. Các chị sẽ nhận thấy rất rõ là con rất thích ăn các món từ mâm cơm của bố mẹ. Nếu ko quá mặn-cay-đắng… các chị cứ lấy một ít cho con nếm thử để quen vị.

Mặt hại của pp (đúng ra là khó khăn):

– Mỗi lần con ăn xong, lau dọn hơi phê. Cho nên mình có thể sắm cái áo yếm riêng loại vải dù dễ giặt phơi. Ko thì hy sinh một cái áo xấu xí cũ nào đó chuyên dùng ăn dặm.

– Dưới chỗ con ăn nên trải vài tờ báo cũ để thức ăn rơi vãi ko dơ. Hay nhất nhà nào có chó, chó sẽ dọn sạch. Nhà Mè ko có chó mà chỉ có… bố mẹ, hi hi…

Một người chị đi trước đã nhiệt tình hướng dẫn mình nuôi con theo pp này, có lưu ý:

– Với con, trước 1 tuổi sữa vẫn là chủ yếu, tất cả các thức ăn khác chỉ là giới thiệu, ko đặt mục tiêu số lượng. Vì ở tuổi này trẻ con chưa có nhu cầu/chưa biết “ăn” để no. Hơn nữa sữa là thứ dễ tiêu và đầy đủ chất nhất, ko thức ăn nào thay được sữa trong giai đoạn này.

– Nếu các mẹ đút thìa cho con ăn cháo, bột, rau quả xay, nghiền nhuyễn thì cũng sẽ đến lúc phải cho con ăn thức thô, bé nào cũng sẽ qua giai đoạn ọe. Đây là phản ứng bình thường. Thậm chí người lớn còn ọe nữa là.

– Nhiều mẹ nói khi đút thìa được vài thìa là bé ngậm mồm ko ăn, ko hợp tác… bởi vì nhu cầu của bé chỉ có như vậy thôi. Vì mình để ý con mình tự ăn thì bé ăn rất ít. Trong thời gian này thì bé lên cân vẫn vì sữa chứ ko phải vì thức ăn. Và trong đời bé sẽ ko bao giờ uống sữa nhiều như thế đâu, ko bao giờ tăng cân được nhiều nhờ sữa như thế đâu… “

Hiện giờ Mè nhà em được hơn 1 tuổi. Con tự ăn sáng (với bánh mì). Con ăn được cơm như bố mẹ từ 6,5 tháng. Con vẫn ăn bốc (lỗi này là do mẹ Mè đã thiếu kiên nhẫn mà chưa tập cho con dùng muỗng). Con biết xé nhỏ miếng thịt (cá, tôm…) để ăn. Biết cấu ngắt rau, dùng răng rứt thức ăn thành mẩu nhỏ vừa miệng. Trái cây thì mẹ ghim nĩa đưa cho, Mè tự đút miệng ăn. Và em được biết có mẹ đã tập con dùng muỗng thành công, tự xúc được một phần thức ăn, và các bé ấy chỉ nhỉnh hơn Mè vài tuần tuổi thôi đấy ạ.

Em vẫn nấu ko nêm nếm muối đường cho Mè. Nhưng em dùng rất nhiều các loại rau gia vị: tỏi, hành, gừng, sả, thì là, nghệ, thyme, basil, oregano, rosemary… vì rất tốt cho vị giác của con, và bổ nữa ạ!

Mẹ Mỹ sửng sốt với Mẹ Pháp (P1)

February 13, 2012 Leave a comment

 

Nguồn: http://www.vietnamnet.vn/vn/giao-duc/59897/me-my-sung-sot-voi-me-phap.html

Hai cuốn sách của một bà mẹ người Mỹ có 3 con, sống trến đất Pháp liệu có gây ra hiệu ứng như Mẹ Hổ năm 2011? Pamela Druckerman, tác giả 2 quyển “French Children Don’t Throw Food” và “Bring up Bébé” là một phụ nữ người Mỹ lấy chồng người Anh và sống ở Paris. Tại đây, cô dần nhận ra rằng dường như chỉ có vợ chồng cô là khốn khổ vì con cái.

Có con thật khủng khiếp”

Khi con gái tôi được mười tám tháng tuổi, tôi và chồng quyết định thưởng cho mình một kỳ nghỉ ngắn, sau suốt khoảng thời gian bận bù đầu vì sự xuất hiện của thành viên mới. Chúng tôi chọn một thị trấn ven biển cách nhà vài giờ đi xe lửa và không quên dặn đi dặn lại khách sạn chuẩn bị cho mình một phòng có giường cũi cho em bé.

Tại thời điểm đó, tôi 41 tuổi, và Bean là đứa con đầu lòng của tôi. Bởi vậy, các bạn hãy tha thứ cho tôi khi nghĩ rằng: Không ngờ có con cái lại khủng khiếp như vậy.

Mặc dù đã xác định rõ tư tưởng từ trước chuyến đi, nhưng những gì chúng tôi đã phải trải qua trong suốt kỳ nghỉ còn tệ hại hơn nhiều. Điều đó thể hiện rõ nhất qua các bữa ăn.

Buổi sáng, chúng tôi ăn ở khách sạn, nhưng bữa trưa và tối, hai vợ chồng muốn chọn các nhà hàng ở gần bến cảng với hi vọng sẽ vừa được thưởng thức các món hải sản, vừa được chiêm ngưỡng khung cảnh lãng mạn nơi đây.

Nhưng rồi, chúng tôi nhanh chóng nhận ra, những bữa ăn ấy đã bị một đứa bé đang ở độ tuổi chập chững biết đi biến thành địa ngục.

Lúc đầu, tôi để con gái mình ngồi cùng bàn trên một chiếc ghế cao. Bean không chịu ăn mấy, chỉ thích nghịch ngợm, phá phách. Trong vài phút, con bé đã làm đổ tung lọ muối, xé tan các túi đường, giấy ăn… Nói chung, Bean quậy tưng tất cả những thứ gì xung quanh.

Sau đó, con bé còn đòi bố mẹ bế xuống đất để chơi. Bean chạy khắp nhà hàng, rồi trong nháy mắt, nó mở cổng và lao về phía bờ cảng ngay sát đấy. Lúc đó tim chúng tôi thót lại, vội vã đuổi theo.

Không còn cách nào khác, vợ chồng tôi nghĩ mình cần nhanh chóng kết thúc bữa ăn càng sớm càng tốt. Chúng tôi đành tha thiết yêu cầu người phục vụ dọn luôn các món khai vị cũng như các món chính, tráng miệng ra… cùng một lúc để ăn cho nhanh. Khi chồng tôi mới vừa ăn được vài miếng cá, tôi đã phải vội vàng chạy theo Bean để đảm bảo rằng con bé không đấm đá, kéo áo, giật tóc những người phục vụ hoặc nghiêm trọng hơn là không mất tích trên bờ biển trong vài tích tắc.

Khi ấy, chồng tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ăn nên phải thanh toán sớm. Chúng tôi rời bàn ăn với rất nhiều món chưa động tới mà vẫn phải trả thêm một số tiền lớn để xin lỗi và cũng là bồi thường cho bãi chiến trường mà Bean đã gây ra.Trên đường về khách sạn, tôi đã thề sẽ không bao giờ đi du lịch, vui chơi, thậm chí cũng không muốn có thêm bất kỳ đứa con nào nữa. Kỳ nghỉ này càng cho tôi thấy được rằng, cuộc sống vui vẻ, thoải mái của vợ chồng tôi cách đó 18 tháng đã vĩnh viễn biến mất.

Lũ trẻ Pháp không hề giống con tôi

Sau một vài bữa ăn bị tra tấn khác, tôi bắt đầu nhận thấy rằng, dường như lúc nào cũng chỉ có hai vợ chồng chúng tôi phải khổ sở như vậy. Các gia đình Pháp vẫn được tận hưởng một kỳ nghỉ đúng nghĩa, dù họ có con nhỏ.


Trong khi đó, nhiều đứa trẻ Mỹ lại tỏ ra rất nghịch ngợm

Lũ trẻ tầm tuổi như Bean ngồi ngoan ngoãn trên những chiếc ghế cao và chờ đợi các món ăn được dọn ra. Không một đứa trẻ nào gào thét hay khóc lóc và cũng chẳng hề có bất kỳ mảnh vụn nào rơi vãi xung quanh. Chúng ăn tất cả những món gì được bày ra trước mặt, kể cả các món rau. Trong khi Bean của chúng tôi chỉ quan tâm đến mấy thứ đồ chiên.

Mặc dù thời điểm đó, tôi đã sống ở Pháp được vài năm, nhưng tôi vẫn không thể giải thích được điều này. Tôi bắt đầu suy nghĩ về cách dạy con của các bậc bố mẹ người Pháp, vì nhận ra rằng mọi chuyện không chỉ khác biệt trong các bữa ăn.

Tôi nhớ lại những gì mình đã chứng kiến và đặt ra rất nhiều câu hỏi. Ví dụ như tại sao trong hàng trăm lần chơi ở công viên, tôi chưa bao giờ thấy một đứa trẻ Pháp nào tỏ ra mất bình tĩnh, cáu kỉnh, giận dữ (ngoại trừ con tôi)? Bất cứ khi nào tôi đến Anh hoặc Mỹ, thì cảnh trẻ con la hét, nghịch ngợm dường như đã trở thành quen thuộc trong cuộc sống của người lớn.

Trong khi đó, các bậc bố mẹ người Pháp không bao giờ phải cuống quýt hay phát điên lên với một đứa con đang gào khóc đòi thứ gì đó bằng được? Thậm chí, chẳng mấy khi họ phải tức giận hay la mắng những đứa trẻ của mình.

Tại sao phòng khách của họ không bao giờ phải bày la liệt đồ chơi, thậm chí phải dựng lều, làm bếp ăn đồ chơi cho lũ trẻ, như cách mà chúng tôi đang phải trải qua? Tại sao đi bất cứ nơi đâu, nhà hàng, hay khu vui chơi, những bậc cha mẹ người Pháp luôn được thảnh thơi, ngồi cà phê tán gẫu trong khi con cái họ ngoan ngoãn ngồi chơi một chỗ?

Trong bữa ăn, hầu hết những đứa trẻ Mỹ mà tôi gặp đều có một chế độ ăn riêng dành cho em bé hoặc chỉ một món ưa thích của chúng.  Còn đối với lũ trẻ Pháp, chúng ăn bất kỳ những thứ gì mà người lớn đưa và cũng chẳng bao giờ có hành vi ném thức ăn của mình đi. Ngoại trừ một khoảng thời gian cố định vào buổi chiều, trẻ em Pháp cũng không mấy khi đòi ăn vặt.

Từ tình cảnh khốn khổ của riêng mình, tôi nhận ra lũ trẻ ở đất nước hình lục lăng này ngoan hơn con chúng tôi rất nhiều. Liệu chúng có bị dụ dỗ hay đe dọa? Chúng có phải gánh chịu một triết lý lạc hậu hay những biện pháp kỷ luật thép từ cha mẹ không? Hay phải chăng, những đứa trẻ đó đã ngoan hơn con chúng tôi từ ngay trong gen di truyền?.

Và câu hỏi quan trọng nhất là liệu tôi có thể thay đổi cách dạy dỗ con cái của mình để nhận được kết quả tương tự như vậy?

Sau kỳ nghỉ thất bại thảm hại, tôi đã quyết định sẽ phải tìm ra câu trả lời!

Sinh Phạm (tổng hợp)
Bài 2: Tại sao trẻ con Pháp ngoan hơn?