Archive

Archive for the ‘GIA ĐÌNH’ Category

Trèo bậc thang

February 27, 2014 Leave a comment

Trèo bậc thang

Dạo này thấy Minh trèo thang thành thạo, mẹ vui vui là. Thế có nghĩa là cơ tay, cơ chân của con khỏe hơn nhiều rồi. Con còn bám tay mẹ đu lên đc 5-6 giây cơ. Ngày trước con ko chịu bám tay đu như thế bao giờ. 🙂

Con đã lớn lên như thế nào: Minh thối 21 tháng (P.2)

August 30, 2013 Leave a comment

IMG_8682

Muộn rồi nhưng phải tranh thủ viết tiếp chuyện của Minh thối đây, nếu không thì ko kịp mất, con lại thành chàng trai 22 tháng thì cái note này lại bị bỏ dở.

Con lớn lên từng ngày, từng ngày, mỗi ngày là con lại biết thêm vài thứ. Như ngày hôm nay, mẹ rất rất vui vì bạn Minh đã biết trèo. Cái chỗ này mẹ đã cố gắng nhiều lần tập cho con mà con chưa làm đc. Hôm nay tự một mình con làm, con tự tìm cách đặt chân như thế nào, tự tìm cách bám tay ra sao. Mới đầu, khi đặt chân đúng, bám tay đúng rồi nhưng con vẫn còn e dè, chắc phải 5-10 phút sau con mới bắt đầu dám bước từng bước, bám từng bậc, và con cẩn thận trèo thẳng 1 mạch lên trên. Đây là điều tuyệt nhất mà hôm nay con làm được. Tự học và tự vượt qua nỗi sợ của chính mình.

Hôm nay con còn cho mẹ thấy là con có thể nhận mặt số từ 1 đến 10 và đọc to bằng tiếng Anh trong lúc đi thang máy. Mấy lần đi thang máy, bố mẹ đều đọc to các con số hiện trên bảng số ở thang máy cho Minh, vài lần là Minh đã nhớ đc mặt số và phát âm tốt rồi. Mẹ nghĩ đây cũng là một “kỹ năng sống” cho con. Nhớ đc số thì con có thể biết tầng mình ở, rồi mẹ sẽ dạy Minh nói cả phòng mình ở nữa, để nếu trong trường hợp xấu, con có thể nói để người khác đưa về. Mấy lần trước, mỗi lần đi thang máy, cửa thang máy cứ mở ra là Minh nhón chân định bước ra, có hôm còn chạy tót ra ngoài, bố phải chạy theo lôi vào lại. Mẹ thấy từ lúc Minh biết nhận con số, Minh không tùy tiện chạy ra ngoài như thế nữa. Bố mẹ muốn Minh có kiến thức trước tiên là để tự bảo vệ chính mình.

Hôm nay nhiều cái vui quá nên tự dưng quên bớt những điều khác của con rồi. Để ngồi ngẫm nghĩ thêm chút nào!

depđi về tự cởi dép cất lên giá

À, con biết tự tháo dép khi đi chơi về, cất gọn lên giá, tự cởi quần, nhưng phải quần adidas chun lỏng bà mua cho cơ, còn mấy quần kia thì chun hơi cứng, con chưa kéo được xuống. Con biết bước qua bậc vào nhà tắm bằng 2 chân, chứ không phải bằng 4 chi như trc nữa 😀 Con biết tự đi vứt bỉm, vứt rác vào túi rác, ở ngoài đường thì con biết vứt vào thùng rác. Chơi đồ chơi xong biết cất đồ chơi, tất nhiên là vẫn phải dưới sự nhắc nhở và giám sát của mẹ. Mẹ dặn “Minh ơi, cất cái này vào hộp này nào!”, con vừa thả vào hộp vừa bảo “cất, cất”; hoặc “Minh ơi, cái ô tô này cất ở đâu nhỉ”, con sẽ đi lấy hộp và đặt ô tô vào đúng chỗ. Nếu mẹ dọn thì chỉ hết 2 phút, nhưng Minh dọn chắc phải hết 15 phút. Tuy lâu nhưng mẹ vẫn muốn Minh tự làm, mẹ muốn Minh gọn gàng, biết tự bảo quản yêu quý đồ chơi của mình. Hộp bút màu của con, con cũng tự cất từng chiếc vào ngay ngắn trước khi đi ngủ. Dùng được 1 tháng, hộp bút 24 chiếc mới chỉ gãy ngòi có 2 chiếc thôi. Ôi, mà hôm cái bút bị gãy, con cầm 2 mảnh gắn vào nhau, mặt nhăn nhó, miệng kêu “ối zời ơi!”, tỏ vẻ đầy thương xót cái bút. Nhìn vừa thương vừa buồn cười.

Tay con điều khiển bút khéo hơn. Lúc mới cầm bút con chỉ vẽ được mấy đường loằng ngoằng trên giấy, ko chủ đích. Trước khi sang đây vài ngày, con đã vẽ được những hình tròn nhỏ chỉ bẳng cái cúc áo. Sau 1 tháng tập luyện nữa, con vẽ thành thạo hình tròn, giờ vẽ thêm được hình oval, thi thoảng vẽ được hình vuông, con thích viết chữ “i”, gạch 1 nét rồi bảo mẹ “i i”. Số lượng “tác phẩm” của con là hơn chục tờ A4, tức là hơn 20 mặt giấy, chưa kể nền nhà, mặt bàn, và một cơ số lần vẽ cả lên đùi nhưng ko ra hình (vì bút sáp mà).

circle

Con có những điều rất đáng yêu. Nhiều lúc đang chơi cười đùa ở nhà ngoài với bố, con đột nhiên chạy vào phòng gọi “mẹ mẹ mẹ” rõ dài và rõ to. Thỉnh thoảng hứng thú lên con cũng gọi “mẹ” dài dài như thế! Đáng yêu vô cùng. Hôm nọ con đạp đạp vào chân mẹ, mẹ nói “con đừng đạp mẹ thế, mẹ đau”, con dừng lại lấy tay xoa xoa chỗ vừa đạp cho mẹ. Những lúc bị mắng, con khóc mà cứ sà vào mẹ, bị bố mắng thì mếu máo khóc rồi chạy ra chỗ mẹ. Thương ơi là thương. Có vẻ con là đứa trẻ tình cảm, con không thích người khác bị đau, cứ nghe thấy chữ “đau” là con không thích. Mẹ kêu đau là con sẽ mếu máo theo, đọc bài thơ “Thỏ bông bị ốm”, cứ đến chỗ nào có chữ “đau” là con híc híc. Có hôm mẹ đọc diễn cảm quá mức đoạn

“Thỏ bông bị ốm
Chốc chốc kêu la
Miệng cứ suýt xoa
Mẹ ơi, đau quá!”

thế là con khóc ầm lên, chắc con tưởng mẹ đau thật, dỗ mãi mới thôi, phải bảo là “ko, mẹ ko bị đau, bạn Thỏ bông đau nhưng bạn thỏ bông đi bác sỹ rồi nên không đau nữa”

Dạo này con rất thích nghe đọc thơ, đặc biệt là bài thơ “Ô tô”. Trước khi đi ngủ mẹ thường đọc truyện cho Minh nghe (không biết con nghe và hiểu được bao nhiêu % nhưng mẹ vẫn đọc), rồi 2 mẹ con tắt đèn, nằm đọc thơ cho nhau nghe. Chắc chắn là giờ Minh đã thuộc thầm bài “Cây dây leo”, nhưng con chưa đọc được rành mạch. Mẹ tin là đến lúc con nói được nhiều âm tiết liền 1 lúc thì con có thể đọc được bài thơ này. Mẹ sưu tầm thêm đc rất nhiều bài thơ ngăn ngắn, mẹ sẽ đọc dần dần cho Minh nghe, Minh sẽ nhớ.

Con là một đứa trẻ khá nóng tính, không vừa ý điều gì là con quăng, ném lung tung. Mỗi lần như vậy mẹ lại áp dụng những điều học đc trong khóa học “Kỷ luật không nước mắt”, bế con ngay lập tức vào một nơi yên tĩnh (ở đây lý tưởng nhất là nhà tắm), để con đứng vậy khoảng 1’ – 1’30. Con sẽ quên đi cơn giận của mình và khi quay lại, con lại tiếp tục chơi bình thường. Mọi nỗ lực giải thích thế này là sai, thế kia là đúng trong lúc con đang nóng giận đều là vô nghĩa. Khi bình tĩnh con sẽ tự điều chỉnh hành vi của chính mình. Dạo gần đây, mẹ thấy các cơn giận của Minh ít đi nhiều. Con chơi có vẻ bình tĩnh hơn.

Những điều mẹ nhớ ra chắc chưa phải là tất cả những gì con làm được. Mẹ muốn ghi lại để xem con sẽ lớn nhanh như thế nào.

Categories: GIA ĐÌNH

Con đã lớn lên như thế nào: Minh thối 21 tháng (P.1)

August 29, 2013 Leave a comment

IMG_8654

Hôm nay con đc 21 tháng 3 ngày rồi, nhanh quá! Mẹ định bụng là mỗi tháng viết cho con 1 cái note nhật ký để xem con lớn như thế nào mà vẫn chưa làm đc. Con đã sống bên Sing được 1 tháng. Cuộc sống, nhịp sinh hoạt cũng khác nhưng mà mẹ con ta ở nhà nên vẫn thế hê hê, điều quan trọng nhất là con luôn vui vẻ vì tối nào cũng đc chơi với bố, cuối tuần nào bố cũng dành thời gian tối đa nhất có thể cho con.

21 tháng, con biết được khoảng 20 từ tiếng Anh.

Nghe hiểu các hình khối bằng tiếng Anh: circle, oval, triangle, rectangle, square. Hai từ triangle và rectangle thì hơi khó, con chưa phát âm đc; square thì nghe na ná “xoe xoe”; oval với circle thì con nói suốt ngày, đi ra đường hay ở trong nhà rất hay để ý xem có cái gì hình tròn, hình oval con đều chỉ rồi nói to. Từ square đọc ko chuẩn nhưng từ circle thì nói chuẩn hơn cả bố :))

Con nhận đc mặt số 1 đến 5, nói đc one, two, three, four, tới five thì bỏ qua, nói luôn six. 😀 Mấy hôm nay đi thang máy chỉ cho con các số tầng hiện trên thang, nói tên bằng tiếng Anh, chắc mấy bữa nữa là con sẽ nhớ đc tới tầng 14. Thấy bố bảo tối nay bố viết ra rồi chỉ, con nói đc từ 1 tới 10 rồi. Con đọc hài lắm: ắn, tu, ti, pho :)) Con rất thích quan sát rồi phát hiện ra số để đọc. Nếu như ngày trước nhìn thấy đồng hồ con sẽ nói “hồ”, giờ thì con bảo “ắn, tu, ti…”. Quyển sách có số nhỏ tí xiu con cũng nhìn thấy chỉ “ắn, tu”

Con biết được 1 số bộ phận trên cơ thể: nose, mouth, ear, head, hand, leg. Con hay nhầm leg với head, chắc tại phát âm hơi giống nhau, rất thích mẹ nói tới chữ ear để sờ tai. :)) Mẹ nói từ nào con chỉ bộ phận đó rồi phát âm. Nhiều lúc đi chơi hứng chí cứ sờ tay lên đầu rồi “hét hét”, một lúc sau mẹ mới hiểu ra là con đang muốn chỉ cái đầu.

Và con nói đc 1 số từ như: apple, happy, baby

Tiếng Việt của con dạo này phong phú hơn nhiều, kể ra không biết có hết 1 trang A4 không nữa.

Các hình dạng con đều nhận đc và nói đc: tròn, vuông, nhật (chữ nhật), giác (tam giác), trụ. Mẹ cứ thắc mắc mãi là sao tiếng Anh con nói đc từ có 2 âm tiết mà tiếng Việt đa phần con chỉ nói 1 âm tiết, trừ 1 số từ con thích “ô tô” (con ko nói ô tô mà nói ố tồ, giống như kiểu có thanh điệu, chắc có thanh điệu thì dễ phát âm hơn), “xe hơi”, “máy điện thoại”, “bật ạ!” (tức là muốn xem hoạt hình ca nhạc gì đó là phải xin “bật ạ”), bố ơi, mẹ ơi, bà ơi, cô ơi, tàu ơi, Minh ơi… các thể loại “ơi” đằng sau. Tối nay mẹ mới phát hiện thêm 1 từ 2 âm tiết nữa: trong lúc con đang ăn cơm, nhìn thấy dì Minh đi ra, con vô tư hồn nhiên nói “Minh meo” :)) Nói xong cả nhà thì cười, còn mặt con thì tỉnh bơ. Yêu thế chứ!

Các bộ phận trên cơ thể thì thuộc và nói tốt lắm rồi: mặt, mũi, chân, tay, tai, cổ, bụng rốn,…

Các đồ vật trong nhà con nhớ cũng khá: tivi, bàn, ghế, đệm, giường, đồng hồ, đài, bát, đũa, thìa, cốc, nồi,… (tạm thời mẹ chỉ nhớ ra có thế)

Mẹ cho Minh học các loại rau quả củ qua hình ảnh, con nhận diện được khoảng 30 loại, mỗi lần mẹ hỏi thì con nói theo (phần lớn là nói âm tiết cuối cùng)

Một số đồ cá nhân của con: xe (xe đẩy) [con hiểu là đi chơi xa thì sẽ mang theo xe đẩy nên mỗi lần nói “đi chơi” và bố mở cửa nhà kho là con nói “xe”, ý là bố lấy xe cho Minh đấy], bút, giấy, mũ, dép.

Con rất thích xe cộ và con phân biệt đc khoảng 5 loại xe ô tô khác nhau: xe hơi, xe buýt, xe tải, xe jeep, xe taxi. Cứ mỗi lần xuống đường chơi là con lại chỉ rồi nói: ‘tải, xe hơi, tàu, buýt, đạp (xe đạp), máy (xe máy)…’ Chắc anh con trai nào cũng đam mê xe cộ. Một số xe khác thì con có thể nhận qua hình ảnh: xe tăng, máy kéo, máy xúc, máy bay, thuyền

Điều đáng kể là con hiểu thêm nhiều động từ và sử dụng nó khi con muốn.

Con muốn đi chơi, con đòi “chơi” rồi chạy tót ra cửa, cầm dép rồi nói “dép dép”, ý là mẹ đi dép giúp Minh ấy. Minh cũng tập tự đi dép nhưng chưa đc, mẹ vẫn phải giữ cho quai mở rộng rồi để Minh tự xỏ chân vào. Lúc mẹ giữ dép cho Minh, Minh sẽ nói “bám” rồi tiến gần mẹ để bám cho khỏi ngã rồi đưa chân vào.
Con rất thích xem hoạt hình và ca nhạc (nhất là Baby Einstein thì con cực thích. Bố mẹ đều thấy chương trình này hay, có tính chất giáo dục nên cũng cho Minh xem ở trong chừng mực, chính nhờ mấy clip đó mà con biết đọc các hình và đếm bằng tiếng Anh chứ bố mẹ ko dạy, sau khi biết là con biết những từ đó thì mới thường xuyên nhắc tới để giúp con nhớ), lúc nào con thích là con sẽ đòi “xem”. Tuy nhiên, thích là một chuyện, được xem hay không là chuyện khác, nếu không được xem, bố mẹ sẽ giải thích cho Minh là tại sao bây giờ chưa xem đc (phải đi ăn cơm, đi ngủ, tắm chẳng hạn) và sẽ hẹn cho Minh xem sau. Minh hiểu và chấp nhận, rất ít khi khóc đòi tiếp.

Lúc con đói con thường nói “măm măm” hoặc “cơm”, rồi tự đi ra chỗ ghế của mình, ghế cao con chưa tự ngồi được nên đứng đợi mẹ bế lên. Khi con muốn ăn gì con cũng tự đưa ra đề nghị của mình: thịt, rau, canh, trứng, cá, cơm, chuối, táo. Món yêu thích của con là thịt và trứng. Không biết có phải bạn nào cũng thích ăn thịt giống thế này hay không? Cứ nghe tới thịt là mặt mũi hào hứng hẳn lên. Trước khi ăn con sẽ nhìn xem miếng cơm có thịt không, nếu muốn là con sẽ chỉ tay “thịt, thịt hoặc trứng trứng” ngay. Đang ăn mà con muốn ăn canh thì con cũng sẽ chỉ bát canh rồi “canh canh”, nhất định lúc đó là phải cho con ăn canh đã rồi mới ăn cơm tiếp. Con ngồi ăn cơm cùng bàn với cả nhà, con ăn trước 1 ít rồi cả nhà mới ngồi vào ăn, như vậy thì con sẽ ko bị tụt lại sau. Hôm nào mà cả nhà cùng bắt đầu ăn cơm thì con bị ăn sau, mà 1 mình như vậy mẹ thấy Minh có vẻ không hào hứng lắm.

Con ăn cơm được hơn 2 tuần. Mẹ thấy con nhai tốt, nếu chỉ có cơm không thì nhanh lắm, ăn thịt thì hơi dai nên hơi lâu 1 chút. Những ngày đầu bắt đầu ăn cơm con ăn rất lâu vì chưa quen với việc phải nhai nhiều như vậy, bữa nào cũng hết 1 tiếng. Dần dần con nhai nhanh hơn, ăn nhanh hơn, 45 phút; và giờ thì một bữa của con chỉ khoảng 30 phút. Cho con ăn trước 1 chút, rồi cả nhà vào ngồi ăn cùng, lúc con hết cơm cũng là lúc cả nhà ăn xong, thế là ai cũng vui vẻ. Ngồi ăn cơm cùng cả nhà cũng là lúc con làm mọi người cười. Thi thoảng con giả bộ cái mặt nhăn nhăn rồi khóc, hoặc là con kéo tay áo mẹ đưa vào mũi, xong quay ra chun chun cái mũi lại, làm như là áo mẹ hôi lắm ấy :)). Có hôm thì con tự lấy tay véo má mình xong rồi giả vờ khóc. Ôi, toàn trò hề.

Ôi, dài quá! Có biết bao nhiêu điều con đã biết! Mẹ tạm dừng tại đây, hy vọng ngày mai mẹ có thời gian để viết tiếp và mẹ phải viết thật nhanh nếu không vài lần ngày mai, ngày kia… là con sẽ trở thành chàng trai 22 tháng rồi.

Categories: GIA ĐÌNH

Nhật ký 3 ngày đầu tiên ăn dặm

May 18, 2012 Leave a comment

.

Ba ngày đầu tiên trong cuộc đời Minh “xơi” 1 thứ ko phải là sữa mẹ. Theo “chỉ đạo” của các bác sỹ, mẹ bắt đầu cho Minh ăn dặm từ ngày 16/5/2012 ở độ tuổi 5 tháng 21 ngày. Các món ăn ban đầu là rau/ củ hấp, xay nhuyễn, trộn 1 tí tị bơ. Mẹ “chơi” hẳn bơ Omega 3+6 cho máu 😀 . Mỗi lần chỉ cho ăn thử 1 loại để xem con khả năng thích ứng, thích thú với từng loại như thế nào. Cho ăn vào các buổi trưa.

Máy BABYCOOK đa năng: hấp, xay, hâm nóng, giã đông. Gọn gàng và dễ rửa (chỉ phải rửa mỗi cái bát kia thôi)

NGÀY 1: Cà rốt

Lần đầu tiên làm nên ko có kinh nghiệm, có vẻ hơi đặc, xay lại còn vẫn bị lổn nhổn, bạn í đi ị ra cả mẩu cà rốt con tí ti. :)) Ngoài mẩu cà rốt ra thì “chất lượng” output tốt, đạt tiêu chuẩn. :))

Èo ơi, cái thứ gì mà chẳng ngon như sữa mẹ gì cả!!!

Thế này mà mẹ cứ bảo mình là “ngon nhỉ, ngon nhỉ?” 😀

Bạn í ăn đc một ít thì bắt đầu kêu rồi chuyển sang khóc. Mẹ stop luôn, chuyển sang ti ti để đi ngủ trưa.

NGÀY 2: Courgette (1 loại bí – nhưng ko biết tiếng Việt là gì vì chưa nhìn thấy ở nhà mình bao giờ, gọi đùa là bí ngồi =)) )

Bạn Minh rất nhà quê. Mẹ cầm cái bình nước kia thì giẫy giẫy, khua tay chân loạn lên (thích mà), nhưng lúc mẹ đưa vào miệng để ti thì nhay nhay, nước nó chảy vào miệng lại nhè ra. 😀 Quá là quê luôn! Lần này thành phẩm bát bí ngồi có vẻ nuột hơn, mịn hơn, đảm bảo ko có lổn nhổn.

Ngồi chờ mẹ bê rau ra ăn

Bố bảo, ăn cà rốt “sản phẩm đầu ra” màu vàng vàng lại hơi da cam, thế thì ăn bí ngồi ra màu xanh à =))

NGÀY 3: Đỗ xanh xay

Mẹ giơ máy ảnh lên là cười toe toét thế này đây. Mồm mép nhoe nhoét, toe toét.

Minh yêu râu xanh =))

Ngày 3 bạn ăn nhiều đáng ngạc nhiên, ăn gần hết bát đỗ xanh. Choáng quá, choáng quá! Mẹ cứ tưởng chỉ ăn vài thìa như 2 hôm trc thôi chứ!

Mẹ vừa rút cái thìa cuối cùng ra khỏi miệng thì bạn í “phẹt phẹt”. Thôi, (mẹ nghĩ), ăn nhiều lại ị luôn thế này ko khéo chả tiêu hóa đc rồi, lại ra xanh lét thì nhục. May quá, vẫn vàng :)) Đợi xem tối nay bạn í cho ra sản phẩm màu gì. Nuôi con nít lúc nào cũng chỉ chăm chăm để ý xem nó “cho ra” màu gì. 😀

Categories: GIA ĐÌNH

Kể chuyện đi đẻ ở Pháp (P1)

March 31, 2012 1 comment

 

Hồi còn bầu bí, bạn bè ở nhà đứa nào cũng hỏi “Mày về nhà sinh hay sinh ở bên đấy?”. Mình bảo: “Ô, ở nhà họ thi nhau đăng ký để được vào Việt-Pháp đẻ, mình đang ở Pháp tội gì mà về?”. Và sau khi đẻ xong thì thấy lựa chọn của mình là ko sai, dù bên này không có ông bà, họ hàng như ở nhà. Nói vui như chị nào đó bảo: “Đẻ ở Pháp cứ như ở thiên đường”.

Dấu hiệu trước giờ G

Minh sinh vào ngày 25/11/2011. Tối ngày 24/11/2011, sau khi ăn uống xong xuôi, rửa bát sạch sẽ, mình còn kêu chồng chạy sang siêu thị bên nhà mua cho mình quả dừa để mai làm chè sương sa hạt lựu. 😀 Chồng mua về, còn hì hụi đập vỏ, cất vào tủ lạnh, chắc mẩm: mai sẽ có món chè hoành tráng đây. Ấy thế mà lúc 9 rưỡi thấy bụng bắt đầu đau đau, chưa đau đẻ bao giờ nên cũng chẳng biết có phải thế là đau đẻ không nữa. Nhớ lời bà sage-femme dạy, có thể đến gần ngày sẽ có những cơn co giả, nếu là co giả thì sau khi tắm sẽ hết. Mình lóc cóc ôm đồ đi tắm mặc dù đã muộn. Tắm xong vẫn đau.

“Gọi điện cho người thân”. Ở VN thì lúc đấy vẫn sớm quá, nhỡ mà hỏi xong ko phải là đau đẻ thì cả nhà lại mất ngủ mất. Quyết định gọi cho chị Yến lớn. Sau một hồi trình bày, miêu tả, xem xét dựa trên kinh nghiệm của chị thì hiện tượng của mình chắc là chỉ dọa dẫm tí thôi, vì mình bảo là mình thấy nó đau đau giống như đến ngày vậy. Nằm ngủ nghỉ ngơi thôi. Ngủ mãi chả đc vì nó cứ đau. Search net…

Đi đẻ bằng tàu điện giữa nửa đêm

Sau một hồi sợt siệc các kiểu, mình bảo chồng: “Chắc sắp đẻ rồi chồng ơi, em thấy dấu hiệu giống mấy cái ghi trên này lắm!” Cả 2 cứ băn khoăn, lăn tăn ko biết có đúng ko nữa. Chỉ sợ vào sớm quá, lúc chưa phải đẻ thật thì lại phải ngồi chờ còn mệt mỏi hơn. Đêm hôm thế này nữa… Chần chừ tới tận 12h mới quyết định là cứ vào viện xem sao. Không phải thì lại về. Về đêm trời lạnh, quần áo ấm của mình còn duy nhất 1 cái áo khoác to đùng mua từ hồi đi học bên Nga là có thể mặc vừa (hơ… không lẽ hồi ấy mình béoooo thế cơ á??????), may thế chứ, vì lúc đó bụng to, quần áo rét của chồng cũng ko mặc đc nữa. Hai vợ chồng lóc cóc đi ra bến tàu điện. Lúc đấy cơn đau đã theo nhịp, cứ 2-3 phút lại đau một cơn khoảng 1 phút. Mình “bĩnh tĩnh, tự tin, không cay cú” 😀 nhớ những gì đã học, cứ “lên cơn” thì thở thật đều, hít sâu, thở mạnh. Trong lúc mình đang “lên cơn”, chồng quay ra hỏi cái gì đấy, lúc hết cơn, mình cáu, càu nhàu vì làm mình mất tập trung. Haha… Nhưng càu nhàu đc 1 tí lại im đét vì lại… “lên cơn”. =)) Rốt cuộc là đau nhưng vẫn đi bộ đc từ nhà ra Tram, từ Tram vào đến phòng đẻ mà ko la hét gì 😀 Mà sau này mới nghĩ ra, sao lúc đấy mình ko mang theo cái máy ảnh để chụp những khoảnh khắc độc nhất như thế này.

Khoảng 1h đêm, vào đến khu đẻ, ấn chuông, có 1 bác ra hỏi mình có vấn đề gì. Trả lời là tao như thế… như thế… Họ mình đưa vào phòng, còn chồng thì đi lấy etiquette cho mình. (cứ lo ko biết chồng có lấy đc ko, vì sợ ngta ko nói tiếng Anh, nhưng mà mình thì đau rồi, chả muốn đi đâu nữa, cuối cùng thì chồng cũng mang đc tờ etiquette về. Siêu thế chứ! :D) Một cô sage-femme trẻ trung ra tiếp nhận mình, giới thiệu tên tuổi, đang làm sage-femme thực tập năm cuối. Ôi, lúc í đau, chả nghe đc cô í tên gì, mà lại là tên nước ngoài nữa, nhớ thế quái nào đc. (Sage-femme đc hiểu nôm na là bà đỡ, chuyên chăm sóc các vấn đề của các bà mẹ; để đc công nhận là sage-femme, họ cũng phải mất 4 năm học khá chọn lọc.) Và kèm theo cô sage-femme thực tập là 1 cô sage-femme chính hiệu :)) 2 cô theo dõi mình từ đầu đến cuối. Họ lắp cho mình 1 cái máy đo mức độ co thắt của tử cung, 1 máy đo tim thai em bé. Và như thế là mình biết chính thức là mình đau thật rồi, sắp đẻ thật rồi, và đó là đêm đầu tiên không ngủ của những chuỗi đêm không ngủ sau này. Hehe… Thật ra là ko đc ngủ đã mắt liền 1 giấc như ngày xưa thôi.

Trong phòng chờ đẻ

Được một lúc, họ cho mình sang phòng chờ đẻ. Lúc đó mở đc 3cm. Trong phòng chờ đẻ có 1 máy ghi chính xác mức độ co thắt theo số kiểu như 23, 40, 60… (Mình thấy có lúc mình cao nhất là 83-85 gì đó.); 1 màn hình máy tính chiếu đồ thị các cơn co các bà bầu, nhịp tim của các bé nằm trong khu sinh đẻ lúc đấy. Mỗi phòng chờ đều có 1 màn hình như thế và kết nối với 1 máy chủ ở… đâu đó. Tức là sẽ luôn luôn có 1 người theo dõi “động thái” của các bà bầu, hễ có vấn đề gì là có người “xông ra tác chiến” ngay, nên yên tâm là mình luôn luôn được theo dõi (chỉ phần sức khỏe thôi nha) cho dù không có ai ở trong phòng. Ngoài ra còn có máy đo huyết áp tự động (cứ nửa tiếng tự đo 1 phát), dây chuông bấm đầu giường (để có gì ấn 1 phát là ngta đến), và một đống máy móc gì gì nữa mà mình chả biết để làm gì.

Các cô sage-femme thì vô cùng nhẹ nhàng, dễ thương. Hỏi, mày có đau lắm ko, mày có chịu đựng được không, khi nào mày không chịu đc thì mày bảo tao để tao gọi bác sỹ gây tê vào tiêm péridural (nhà mình gọi là gây tê màng cứng thì phải) cho mày. Cứ 10-15 phút lại thò vào hỏi, mày có cần gì không, có đau lắm không. Ôi, nghe mà cứ mát lòng, mát dạ. Ở VN, mình đi khám bệnh này nọ chỉ thấy nghe quát chứ chưa thấy đc nghe hỏi thăm bao giờ. Rồi cô còn hỏi thăm bé gái hay trai, mày đặt tên con là gì, có ý nghĩa gì không, nói tiếng Pháp với mình rồi quay sang nói tiếng Anh với chồng. Cô làm bất cứ cái gì cũng giải thích là cái này để làm gì, tại sao phải làm thế. Thật ra thì từ mình cũng không biết nhiều lắm đâu, nhưng đi học lớp tiền sản đã đc nghe giải thích, giờ chỉ là nghe lại thôi, nên hiểu được.

Mình, sau một cắn răng chịu đựng, hít thở đủ kiểu mỗi khi “lên cơn” đã không chịu đựng được nữa; bảo cô sage-femme là, tao không chịu đc nữa, mày cho tao tiêm thuốc gây tê đi. Thế là một lúc sau 2 người bác sỹ khác vào, một người là bác sỹ gây tê, một người là y tá, chồng bị đuổi ra ngoài (ko biết tại sao – thấy nhà ai cũng vậy hết). Họ giải thích cho mình là sẽ tiêm như thế nào, tư thế ra làm sao, tác dụng sẽ như thế nào.

Mà trước đó, tầm tháng thứ 8 các bà bầu đã có một cuộc hẹn với bác sỹ gây tê, họ giải thích cặn kẽ về cái gây tê màng cứng này và sau khi nghe xong, mình sẽ quyết định có lựa chọn hay không. Ôi, hôm mình đi gặp anh bs gây tê, mình nghe chữ thủng, chữ xịt, anh í nói nhanh như gió, mặc dù mình đã bảo anh nói chậm lại 1 tí =)) anh chậm đc 2-3 câu rồi lại bắn tỉa. Chẳng nhẽ lại bảo anh nói chậm thêm 1 lần nữa :)) Mà thôi, anh nói gì mặc anh, các chị đã bảo là cứ tiêm thì mình cứ tiêm. Hơn nữa, cô ở lớp tiền sản cũng giải thích cụ thể cơ chế hoạt động của cái món này rồi. Mặc cho anh í bắn, rồi 1 mình anh í nghe :)) Xong xuôi, mình phải ký cọt vào tờ giấy đồng ý sử dụng thuốc gây tê vì sử dụng PP này sẽ có 1 số rủi ro nhỏ, tuy là rất nhỏ nhưng họ vẫn cần mình ký để chấp nhận rủi ro đó nếu có.

Thuốc gây tê này sẽ đc tiêm vào phần thắt lưng, vào vùng quanh xương sống, khoảng cách của phần để đưa thuốc tiêm này vào chỉ có 1mm, vì vậy khi tiêm phải tuyệt đối không cử động, nếu chẳng may cử động cái là… thôi, chân thấp chân cao đến già luôn. :)) Trong vòng 30′, thuốc sẽ có tác dụng làm phần từ thắt lưng trở xuống không còn cảm giác đau nhưng vẫn còn cảm nhận. Tức là vẫn cảm thấy có cơn co thắt, vẫn cảm nhận được lúc bé chui ra nhưng chẳng đau tẹo nào. Mình thì chỉ cảm nhận đc cơn co thôi còn lúc con chui ra thì còn bận dồn hết công lực để rặn nên không cảm thấy rõ lắm. Tiêm xong họ luồn 1 cái ống dẫn ra phía trước để tiếp thêm đợt thuốc nữa nếu như thuốc hết tác dụng. Và lúc này bác sỹ bắt đầu theo dõi chặt chẽ huyết áp của mình vì thường khi tiêm thuốc này, huyết áp sẽ hạ xuống. Nhưng chỉ đc phép hạ xuống 1 lúc rồi phải hồi lại huyết áp lúc trước. Có những trường hợp huyết áp tụt xuống mà ko lên đc, người ta phải cho mổ ngay lập tức trong vòng 3-5 phút vì khi huyết áp tụt, nhịp tim thai cũng sẽ giảm theo. Nếu ko mổ nhanh thì nguy hiểm tới em bé. Những trường hợp như vậy ko nhiều nhưng có, và thường thì trong lúc khẩn cấp như vậy thì bác sỹ ko có thời gian giải thích là họ sẽ làm gì và tại sao. Thế nên có người chả hiểu tại sao tự dưng mình lại bị đem lên bàn mổ.

Sau khi tiêm xong thì trên người mình loằng ngoằng một mớ dây dợ, nào là dây đo tim thai, nào là dây đo cơn co bóp, nào là dây huyết áp, nào là dây tiêm thuốc gây tê. Mình nhủ, tí nữa chắc cho mình đẻ luôn ở phòng chờ đẻ này chứ bắt mình sang phòng đẻ thì di chuyển ntn với một đống dây này. Không khéo vấp vào dây ngã lăn ra mất 😀

Trong lúc chờ đợi, mình thì buồn ngủ díp mắt mà không ngủ đc, nhưng mình còn đc nằm. Chồng thì phải ngồi, gục lên bàn nhắm mắt. Cũng may là ăn cơm no nê xong xuôi rồi mới đau đấy! Chờ mãi, chờ mãi… cuối cùng cũng mở đc 9cm. Cô sage-femme bảo của mày mở nhanh đấy! Hai vợ chồng bảo nhau: “Giờ 4h, còn thêm 1cm nữa, chắc khoảng 5h là nó chui ra.”

……

(sẽ kể tiếp sau, giờ cho thằng quỷ con ăn đã :D)

Categories: DAILY LIFE, GIA ĐÌNH

Chỉ ngoan vào… buổi sáng

March 27, 2012 Leave a comment

  Yêu nhất bạn Minh vào buổi sáng, vì lúc ấy bạn rất ngoan.

Sáng ngủ dậy, bạn không khóc tí tẹo nào, chỉ kêu “a ạ” 1 tiếng để bố mẹ biết là bạn đã dậy. Có những hôm bố mẹ không nghe thấy, lúc vào phòng đã thấy bạn tỉnh dậy từ lúc nào, chân tay khua khoắng, mắt nhìn sang trái, đảo sang phải. Bố mẹ chạy vào phòng, ghé mặt xuống là miệng cười toe toét, mắt cười tươi vui, chân tay khua khoắng loạn xị.

Mức độ ngoan của bạn sẽ giảm dần… giảm dần cho tới tối đi ngủ. =)))

Categories: DAILY LIFE, GIA ĐÌNH

Protected: Minh mèo 26 days

December 21, 2011 Enter your password to view comments.

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Categories: GIA ĐÌNH