Archive

Archive for the ‘Nhét hết suy tư vào đây’ Category

April 29, 2014 1 comment

Nhiều khi nghe thấy người này người kia cho con học trường này nọ (những trường có chương trình học phong phú, đa dạng, và đương nhiên $$ cũng nhiều) thì mình lại thấy hơi chùng xuống, thấy buồn buồn vì mình không đủ khả năng để cho con theo học những trường đó. Rồi mình tự an ủi mình rằng: thế cũng còn tốt hơn khối bạn ở Việt Nam, ở đây được học cả tiếng Anh tiếng Tàu, coi như cho con đi học ngoại ngữ đi.

Không ít lần mình có suy nghĩ đi về VN luôn vì mình đã 30 rồi, cứ lang thang mãi, ko học hành thêm đc gì, kinh nghiệm làm việc thì bằng 0, đằng nào rồi cũng phải về, chi bằng về sớm, bắt đầu sớm thì có lẽ sẽ tốt hơn…. nhưng rồi mình lại nghĩ… về nhà chắc gì con mình có cơ hội được học tiếng Anh như thế này, chương trình học liệu có gì không hay chỉ là đến lớp cô cho ăn đủ 5 bữa rồi về… môi trường sống, khí hậu liệu có tốt hơn ở đây ko… nhiều nhiều thứ khác cứ khiến mình nghĩ luẩn quẩn mãi mà chưa ra… Giả sử như xác định sẽ định cư ở nước ngoài, mình cũng ráng chịu chấp nhận ở nhà trông nhà, nuôi con; nhưng nếu trở về VN thì mình không thể chỉ ngồi nhà trông nhà, xã hội VN, quan điểm VN không nồng nhiệt đón tiếp người vợ chỉ ở nhà chờ chồng nuôi, và lại 1 lương liệu có đủ nuôi cả nhà không. Nếu về thì mình sẽ làm gì đây??? Ở đây tìm việc khó khăn càng làm mình trăn trở về tương lai của mình…

Làm bố mẹ, ai chả mong làm được điều tốt nhất cho con… Thôi, đừng buồn nữa mình ơi!! Việc gì cũng có giá của nó. Tương lai mình mịt mù, nhưng ít nhất ở đây con mình được học 2 thứ tiếng ở lứa tuổi mà trẻ con có thể tiếp thu đc tất cả…

April 2, 2014 Leave a comment

Buồn và có những cảm xúc khó tả nhất là những lúc vô tình lạc vào blog hay fb của những người đc học bổng du học. Nó làm cho mình nhớ lại những năm tháng xưa, cái thời còn đang đi học đại học, lòng lúc nào cũng ấp ủ ước mơ được học bổng đi du học. Chỉ có một ước mơ làm được, là đi du học ở Nga. Mình còn dự dịnh du học Master nữa, nhưng giờ nó xa vời quá rồi! Nhiều điều trong cuộc sống cứ kéo trôi mình đi, làm mình quên rằng mình đã có những ước mơ, để rồi nhiều khi bắt gặp một hình ảnh nào đó tương tự, mình lại rơi nước mắt.

Đôi khi mình thấy mình rất mờ nhạt, không tự quyết được việc của chính bản thân mình. Cuộc sống hạn hẹp, tầm nhìn thì ngắn. Ôi, cái ngày xưa ấy đâu rồi?? Bao nhiệt huyết và hy vọng!!! Những kiến thức học được cứ tuột dần, rơi vãi dần, và giờ thì cả những tự tin cũng trôi mất. 😦 Cuộc sống với nồi niêu xong chảo đánh bật hết chữ nghĩa. Buồn nhất là khi đọc những bài báo tiếng anh hay những personal statements, mình tự thấy xấu hổ vì kiến thức của mình tụt đi rất rất nhiều. Ngay cả khi đọc lại 1 vài bài essay ở trong cái blog này, mình cũng ngạc nhiên: đã có những lúc mình viết được như thế này ư? Bây giờ ngồi, mình không thể viết được những bài như vậy nữa, kể cả bằng 1/2 vậy cũng không thể.

If you are not moving forward, you are moving backward. Yes, I am now. 😦

Có lẽ mình phải tự tìm lại đường đi cho mình thôi. Sẽ tìm được, sẽ tìm được, nếu muốn, sẽ được!

Chả biết đặt tiêu đề gì.

November 9, 2013 1 comment

Người ta cứ tưởng mình sướng, ở nhà chồng nuôi, sướng thế còn gì. Nhưng mấy ai liệu biết cái khổ, mấy ai biết nhiều lúc mình nghĩ thấy mình cũng có những thiệt thòi như ai.

Cả ngày quanh quẩn với con, chơi rồi ăn. Ăn rồi ngủ. Ngủ dậy rồi lại ăn. Đấy là thằng nhà mình nó còn dễ tính dễ bảo, chưa tới mức phải cáu gắt, nói nhẹ nhàng vài câu là đc rồi. Thế nhưng mà nhiều lúc cũng thấy bí bách khủng khiếp. Thời gian cứ như bị đánh cắp. Lắm lúc muốn chạy vào nhà tắm rửa cái mặt, làm vệ sinh cá nhân mà con nó cũng đứng cửa “mẹ mẹ”, hôm nào nó nhạy cảm thì nó lại còn mếu máo. Vậy nên cứ làm mau mau chóng chóng rồi đi ra. Cứ thấy nửa vời kiểu gì ấy, chả trọn vẹn như ý. Có lúc mải lo cho con ăn xong thì mình hết cả muốn ăn vì mệt quá rồi, chỉ mong mau mau chóng chóng đưa nó lên giường đi ngủ. Nhiều khi muốn đọc cái tin, bài báo, mà cũng là tin với bài liên quan đến cách dạy với con, chơi với con thôi mà cũng thấy thời gian eo hẹp. Con chơi 1 mình đc 1 lát là lại chạy ra kéo quần mẹ, rủ xuống chơi cùng. Đấy còn chưa kể mình muốn đọc ti tỉ cái khác để tự nạp kiến thức cho mình, nếu ko mình sẽ thành con bò chính hiệu, chả biết gì hết. Mình lại là đứa tham, mới chỉ nghe phong thanh 1 đề tài gì đó là mình muốn đọc cho hiểu rõ thì thôi, hiểu lập lờ nửa vời mình ko chịu đc. Vậy nên, trời ơi, sao mà chả thấy hở ra tí nào để làm cái việc đấy cả. May ra vớt vát đc tí buổi trưa con đã đi ngủ, nhưng mình mà ko đi ngủ cùng thì đến tối mình lại mệt rũ ra. Hôm nào tranh thủ đọc đọc xem xem vào buổi tối thì lại ngủ muộn, sáng tỉnh dậy rất đau đầu. Chao ôi, thời gian như bị ăn cắp. Nhàm nhàm vậy thành ra lâu lâu mình thấy chán kinh khủng. Thèm đc nằm thảnh thơi đọc cái gì đó, thèm được rảnh rang đi lượn lờ ngó nghê chỗ này chỗ kia (nhưng ở nhà nhiều đâm quen, mình lại trở nên ù lì, lại thành ngại ra đường, dù rằng cũng thích đấy! Ôi, cuộc sống thế này nó có thể tạo cho mình thói quen xấu thế ư?), thèm đc cái cảm giác tự do 1 tí, thoải mái 1 tí. Thường thì thiếu cái gì thì ngta hay thèm cái đó mà. Xa nhà lâu thì thèm món ăn Việt, chứ ở VN mấy ai nói thèm món này món kia đâu. Vậy nên, người ko cùng hoàn cảnh nhiều khi ko hiểu cái cảm giác đấy nó ntn. Thèm mà ko dám làm. Muốn mà ko đủ gan. Cứ thập thập thò thò, nửa với rất khó chịu. Ôi, mệt quá thôi. Biết sao giờ?

Bao lâu ở nhà, ko đc học hành, cũng chẳng có thời gian trau dồi, kiến thức đúng chuyên ngành đc đào tạo cứ mòn dần, mòn dần. Bây giờ bảo dạy con nít chắc mình cũng e ngại. Ngày xưa tự thấy mình học cũng thuộc dạng khá, mà giờ thật sự ko còn đủ tự tin để nói mình khá nữa rồi. Còn tâm lý ở nhà miết, ở nhà hoài giờ thành ra ngại va chạm, sợ các mối quan hệ hời hợt, sợ nọ, sợ kia… sợ đủ thứ ảo tưởng, nói chung tự dưng thấy mình nhát đi nhiều, ko còn cái “máu” dám xông pha: đc-thì-đc,-chả-đc-thì thôi nữa. Thời gian lấy đi nhiều thứ quá!

Đôi khi nhìn lại thấy thời gian mình dành cho mình sao ít quá! Nó ko thỏa mãn đc cái cá nhân trong mình. Dẫu biết làm phận đàn bà thì nên sống cho chồng con, rồi sống vì cha mẹ; nhưng vốn dĩ là con người, ai mà ko ích kỷ, ai mà chả nghĩ 1 chút cho mình. Cái bản thân mình phải đc đáp ứng thì mới đủ sức, đủ nhiệt mà đáp ứng người khác. Ai cứ bảo cả đời phải sống cho người khác là điêu, ko điêu thì cũng… ngu quá!

Hôm nay buồn quá, nghĩ tới tương lai mà chưa biết đâu vào đâu! Lại thức lần thẩn cả đêm. Trải lòng chút cho đỡ buồn… Có ai cảm đc nỗi buồn này ko? 😦

Sad day

August 20, 2013 Leave a comment

Cái cảm giác tại thời điểm này là thất vọng, buồn; cái cảm giác thất vọng, buồn vì bất lực. Cảm thấy mình giống như bọt bong bong, nhẹ bỗng và ko có tiếng nói. Ko làm đc gì. :((

Có người thân bị bệnh, ai mà ko thương, ai mà ko sót. Vô tình biết cái đó có thể giúp trị bệnh, mình đã hăm hở lao vào đọc, search rồi đọc, search rồi đọc, rảnh lúc nào là lại mở máy ra đọc, dù rằng mình cũng muốn dành thời gian để chơi với con chứ, làm cái này cái nọ cho con chứ. Thật sự mình đọc nó ko phải cho bản thân mình, mình đọc vì biết người ta ít thời gian. Mình muốn đọc để biết thực sự nó có tốt như mọi người comment ko. Muốn biết thật kỹ thật kỹ mọi thứ liên quan đến nó, để biết 1 cách chắc chắn là nó tốt, và tốt thì cần phải có cơ sở khoa học. Sau khi đọc mình thấy là nó tốt thật sự, nó có cơ sở khoa học thật sự, nó đã đc thực tế chứng minh, rất nhiều người áp dụng và đã thành công, thậm chí là những người bạn mà mình biết. Mình hiểu đc cơ chế hoạt động và dám chắc là nó tốt thực sự, có thể giúp đc người than của mình. Thế nhưng nói ra chỉ đem lại cho mình 1 sự thất vọng to lớn. Buồn. Buồn vì có những quan điểm mãi cứ gắn sâu vào trong nhận thức, buồn vì những điều mình làm bỗng chốc chỉ là bọt bong bóng. Buồn vì thấy người thân bị bệnh, buồn vì thấy sức khỏe cứ như giảm dần, buồn vì muốn giúp mà chẳng thể. Mình biết phải làm sao? :((

Cái cảm giác mình đem điều tốt đến nhưng bị gạt phắt. Nếu là người ngoài, mình nói mà ko nghe thì cảm giác mình đã ko thế này. Chắc mình sẽ mặc kệ, nghe thì nghe, ko nghe thì thôi, nhưng đây là người thân của mình. Mình thật sự ko biết phải làm ntn nữa. :((

June 3, 2013 Leave a comment

So many things keep running running running in my head. They cross cross cross or some run independently just like parallel lines. I desire to get them out of my head. Writing maybe the best way but I’m afraid that others can understand my fears…… If I could take them out!!!

Feeling peaceful doesn’t mean finding yourself in somewhere peaceful but finding peacefulness in your own mind. That’s what I fail now.

March 2, 2013 Leave a comment

Cái mục đích duy nhất giữ mình ở lại thì lại chưa làm đc. Cứ phải đợi, cứ phải phụ thuộc vào cái này, cái kia. Mệt mỏi, chán. Cái người mà mình muốn là điểm tựa thì tận nơi nảo nơi nao. Những lúc muốn nói chuyện này, chuyện kia thì chẳng thể nói, rồi thì mình cũng chẳng muốn nói nữa. 😦 Nói mà có hiểu ko? Ừ thì vẫn bảo là hiểu đấy, nhưng hiểu đc lòng tôi đc bnh phần. Biết tôi chán ngán tới mức nào ko? Ko ngày nào là ko khóc, chỉ hơi 1 chút thôi là nước mắt…

Haizzz

March 1, 2013 Leave a comment

Chán! Buồn! Chả biết dùng từ gì để diễn tả nữa. :((((((