Archive

Archive for April, 2014

April 29, 2014 1 comment

Nhiều khi nghe thấy người này người kia cho con học trường này nọ (những trường có chương trình học phong phú, đa dạng, và đương nhiên $$ cũng nhiều) thì mình lại thấy hơi chùng xuống, thấy buồn buồn vì mình không đủ khả năng để cho con theo học những trường đó. Rồi mình tự an ủi mình rằng: thế cũng còn tốt hơn khối bạn ở Việt Nam, ở đây được học cả tiếng Anh tiếng Tàu, coi như cho con đi học ngoại ngữ đi.

Không ít lần mình có suy nghĩ đi về VN luôn vì mình đã 30 rồi, cứ lang thang mãi, ko học hành thêm đc gì, kinh nghiệm làm việc thì bằng 0, đằng nào rồi cũng phải về, chi bằng về sớm, bắt đầu sớm thì có lẽ sẽ tốt hơn…. nhưng rồi mình lại nghĩ… về nhà chắc gì con mình có cơ hội được học tiếng Anh như thế này, chương trình học liệu có gì không hay chỉ là đến lớp cô cho ăn đủ 5 bữa rồi về… môi trường sống, khí hậu liệu có tốt hơn ở đây ko… nhiều nhiều thứ khác cứ khiến mình nghĩ luẩn quẩn mãi mà chưa ra… Giả sử như xác định sẽ định cư ở nước ngoài, mình cũng ráng chịu chấp nhận ở nhà trông nhà, nuôi con; nhưng nếu trở về VN thì mình không thể chỉ ngồi nhà trông nhà, xã hội VN, quan điểm VN không nồng nhiệt đón tiếp người vợ chỉ ở nhà chờ chồng nuôi, và lại 1 lương liệu có đủ nuôi cả nhà không. Nếu về thì mình sẽ làm gì đây??? Ở đây tìm việc khó khăn càng làm mình trăn trở về tương lai của mình…

Làm bố mẹ, ai chả mong làm được điều tốt nhất cho con… Thôi, đừng buồn nữa mình ơi!! Việc gì cũng có giá của nó. Tương lai mình mịt mù, nhưng ít nhất ở đây con mình được học 2 thứ tiếng ở lứa tuổi mà trẻ con có thể tiếp thu đc tất cả…

Advertisements

April 2, 2014 Leave a comment

Buồn và có những cảm xúc khó tả nhất là những lúc vô tình lạc vào blog hay fb của những người đc học bổng du học. Nó làm cho mình nhớ lại những năm tháng xưa, cái thời còn đang đi học đại học, lòng lúc nào cũng ấp ủ ước mơ được học bổng đi du học. Chỉ có một ước mơ làm được, là đi du học ở Nga. Mình còn dự dịnh du học Master nữa, nhưng giờ nó xa vời quá rồi! Nhiều điều trong cuộc sống cứ kéo trôi mình đi, làm mình quên rằng mình đã có những ước mơ, để rồi nhiều khi bắt gặp một hình ảnh nào đó tương tự, mình lại rơi nước mắt.

Đôi khi mình thấy mình rất mờ nhạt, không tự quyết được việc của chính bản thân mình. Cuộc sống hạn hẹp, tầm nhìn thì ngắn. Ôi, cái ngày xưa ấy đâu rồi?? Bao nhiệt huyết và hy vọng!!! Những kiến thức học được cứ tuột dần, rơi vãi dần, và giờ thì cả những tự tin cũng trôi mất. 😦 Cuộc sống với nồi niêu xong chảo đánh bật hết chữ nghĩa. Buồn nhất là khi đọc những bài báo tiếng anh hay những personal statements, mình tự thấy xấu hổ vì kiến thức của mình tụt đi rất rất nhiều. Ngay cả khi đọc lại 1 vài bài essay ở trong cái blog này, mình cũng ngạc nhiên: đã có những lúc mình viết được như thế này ư? Bây giờ ngồi, mình không thể viết được những bài như vậy nữa, kể cả bằng 1/2 vậy cũng không thể.

If you are not moving forward, you are moving backward. Yes, I am now. 😦

Có lẽ mình phải tự tìm lại đường đi cho mình thôi. Sẽ tìm được, sẽ tìm được, nếu muốn, sẽ được!